« Đến Blog

Thức ăn thừa

Hum chuyện là hôm nay mình gặp một trường hợp khiến mình cứ nhớ mãi đến wildact. Đó là chuyện bỏ mứa ở các quán ăn và thường là các bạn nữ. Sau thời gian tham gia wildact đúng là đã dạy cho mình nhiều điều lâm. Thức ăn thừa khi phân hủy sẽ sinh ra nhiều chất khí độc hại đóng góp một lượng khá đáng kể vào khí độc thải ra môi trường. Chưa kể các tài nguyên khác cũng bị ảnh hưởng như water footprint, hay là công xe vận chuyển đến nhà máy, công chăm sóc.... Rất rất nhiều loại footprint. Đúng là một cụm từ hay và khiến người ta phải suy nghĩ thật. Một tác hại rất lớn mà người ta vẫn thấy rất bình thường khi vô tư xả ra môi trường. Sau đây chắc mình xin chia sẻ 3 cách chính mình có thể giảm thiểu tối đa hành động này:
- Thường thì mình hay đánh vào tư duy đầu tiên nên mình tạo ra nhiều hàng rào tưởng tượng khi mà bỏ mứa thức ăn, tốn tiền, rồi sau này lỡ không có cái gì ăn thì sao, rồi ở ngoài kia biết bao nhiêu người không có cái mà ăn mà sao mình bỏ vậy r những lợi hại mà wildact cung cấp, nên mỗi lần mình tính bỏ mứa, nghĩ tới đống này lại có động lực ăn tiếp.
- Cách mà ai ai cũng biết tuy nhiên nhiều người cố tình không chịu biết. Đó là lấy đủ thức ăn. Nhiều người hay biện hộ rằng mình không biết mình ăn bao nhiêu nhưng thực sự nếu sống chừng ấy năm trên đời mà không biết nổi khẩu phần ăn của mình bao nhiêu thì đáng so sad ~~. Nhất là trong mấy buổi buffet nữa. Ai ai cũng muốn lấy nhiều hơn mình ăn. Please no.
- Và cách cuối cùng là cách mình thích nhất. Đôi khi coi nó là nghệ thuật hihi. Mình đảm bảo với cách nho nhỏ này thôi nhưng lợi ích nó đem lại là không hề bé. Đó là giữ tủ lạnh thật ngăn nắp. Chả ai thích nhìn vô một cái gì nó lộn xộn cả (trong phạm trù đồ vật dụng hằng ngày, đồ ăn...) khi mà sắp xếp cái tủ lạnh ngăn nắp tự nhiên mình có hứng thú lắm. Rồi cũng tự định lượng được lượng thức ăn sắp tới cho chính mình mà không sợ mua lố, sự tươm tất bao giờ cũng bảnh bảnh hơn mà

Nhớ wildact ghê và mong còn có cơ hội được gặp các anh chị ban tổ chức ạ <3